RSS

Viết cho mình, và những người xây đập.

Đã quá lâu không viết cho mình.

Ừ, hình như chỉ khi nào cuộc sống trở nên đáng buồn và khó khăn, thì lại mới ngồi viết. Thở than, chiêm nghiệm, dằn vặt, dặn lòng…thôi thì đủ các trạng thái cảm xúc, mà nói như Hàn Mặc Tử, ấy là cái thú đau thương!

Hôm nay mình buồn. Nhưng khác vô vàn những lần trước, khi mình ngồi vào máy, gõ để mà than thở cho cái cuộc đời mình hay để dạy dỗ cho cái tôi còn quá yếu đuối; hôm ni mình buồn một nỗi buồn chung. Đã quá chung để mà chỉ tự nhủ trong lòng, nhưng lại vẫn quá riêng để làm nên một điều chi đó thay đổi lớn lao.

Dòng nước chảy xiết. Đục hay trong, sạch hay bẩn, thì nó vẫn cứ đang chảy xiết. Có những con người đã mưu sự lớn, đã cố gắng, bằng cách này hay cách khác, để xây đập mà ngăn cái dòng nước đó. Rồi tất cả họ cũng đã bị cuốn đi.

Mình, hình như, không có ý muốn gắng gồng mà xây đập. Mình vốn bơi yếu. Và điều quan trọng hơn là cái dòng nước, nó vẫn đang chảy xiết. Và điều quan trọng hơn nữa, hỡi những người mưu sự lớn không thành ngoài kia, nếu chúng ta dựng được 1 cái đập ngăn dòng nước kia rồi, thì chúng ta sẽ làm gì tiếp theo? Có chắc ta đã đủ khôn, đủ mạnh để mà khơi trong dòng nước, để biến nó thành một con sông rộng lơn, hiền hòa mà mạnh mẽ?

——

Phải chăng chúng ta chưa có câu trả lời? Phải chăng mọi sự chuẩn bị vẫn còn ít ỏi lắm thay? Bạn muốn nâng đỡ những người cùng khổ. Tôi cũng muốn. Nhưng chúng ta đã có gì trong tay? Chúng ta có tự tin mình đã đủ sức mang đến hạnh phúc cho những con người nhỏ bé và yếu đuối đó, đủ sức xây cho họ một căn nhà mái lợp sau khi đạp đổ đi cái lều dựng tạm của họ, dù xiêu vẹo nhưng vẫn là một chốn nương thân?

Tôi chọn con đường khác. Tôi gắng góp từng chút một…chút gạo, chút muối, chút củi, chút lửa, chút gỗ, chút tranh, chút chăn, chút áo…những mong cuộc sống của những người bất hạnh sẽ khá lên từng chút một, từng ngày..

Buồn lắm. Để sống đúng với lòng mình, để làm một người tốt và dũng cảm và đủ giỏi giang, thực khó lắm thay! Tôi không đủ giỏi giang, vậy nên tôi chọn làm người tốt, và dũng cảm đến mức không phải liều mình. Một khi đã bị dòng nước cuốn đi, bạn không những không thể xây đập, mà cũng chẳng thể đứng chỗ nước cạn mà vớt rong rêu, rác rến. Buồn vậy đó.

Advertisements
 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Tư 16, 2011 in Uncategorized

 

Thu* gia~n .

minhvaem

Chà, hôm ni mình dọn dẹp máy tính ở cơ quan để chuẩn bị tạm biệt đây .. 1 lô xắc xông đủ thứ từ to tới nhỏ, từ công việc tới ăn chơi, mãi mà chưa xong ..

Thư giãn 1 tí nào, lên ngó nghiêng cái nhà mới của mình coi có chi hay không .. Mà thực ra sáng giờ có làm cái chi mệt mô mà bày đặt thư giãn. Nói nhăng cuội mấy câu chủ yếu là để post cái hình ở trển kìa, coi rứa chứ mà chiều sâu ý nghĩa thăm thắm ghê lắm chứ bộ, hì hì :”P !

 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Bảy 14, 2009 in Uncategorized

 

Chào nhà mới của Tồ ^.^!

nhà Tồ :)

Hôm ni là ngày cuối của Y360 rồi, thật là tội nghiệp em í!

Chiều ni bỏ cả đống thời gian để dọn nhà sang đây .. Dù sao thì cũng làm nốt tuần ni là chuyển sang công việc mới rồi, hư hỏng 1 tí đã sao :”).

Chà, nhà mới của mình có vẻ lịch sự và xinh xắn đây!

Mời mọi người vô chơi, mời vô hí ^.^!!

 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Bảy 13, 2009 in Uncategorized

 

đánh dấu .

đánh dấu . magnify
2 năm từ khi mình đặt chân lên Thiền Viện Bát Nhã, và ở đó suốt một kỳ nghỉ hè.

Những tưởng cái cảm giác đó .. cái nhẹ nhàng thanh thản đó .. cái trong sáng diệu kỳ đó .. sẽ còn mãi ..

nghĩa là mình giải thóat mình khỏi những óan hận, khỏi những dằn vặt, khỏi những day dứt, khỏi những khổ đau.

giải thóat dần dần khỏi những sân si. để nó sẽ ngày càng ít đi. ít nữa đi.

Bước ra khỏi đó, mình thấy mình thanh thản lắm. Và điều này mới thật là hay – thấy mình dễ thương lắm, đẹp đẽ lắm. Tự nhủ sẽ tu tập. Sẽ gắng sao cho chỉ nói tòan ái ngữ, nghĩ tòan bao dung, và làm những điều nên làm mà không sợ hãi.

..Nhiều lần mình thấy mình giống như người vượt sông không nỡ từ bỏ con thuyền đã cứu mình qua sóng gió, nên cứ đeo hòai đeo mãi nó trên vai .. Đôi khi mình thấy mình như thể lùn đi .. vác nặng thế cơ mà, thể nào chả lùn đi!..

Uh, rồi 2 năm qua .. mình thực sự trải qua những tròng trành .. mấy cái lần tròng trành vì gió to sóng lớn đó nó khiến mình cứ mỗi lần lại mỗi làm đổ bớt 1 tí thanh thản, 1 tí bao dung ..

Tự nhiên 1 ngày, mình thấy mình thật chẳng còn đẹp đẽ như từ xưa mình vẫn nghĩ về mình. Nhưng buồn hơn là nghĩ mãi cũng không hiểu mình đã xấu đi ở đâu .. Sao lại như thế? Tại sao?

Tệ nhất là, mình – trước một vài biến cố nhỏ và to nào đó – đã quá bất ngờ, nhìn lại bản thân và đâm ra nghi ngờ chính cái bản thân ấy.

Đó thực sự là điều tệ hại nhất – khi mình đã không tin ở chính mình.

Cái tâm này, cái trí này vẫn còn luôn nghĩ những điều tốt đẹp. Vậy tại sao lại có những hành động như thế? Phải chăng vì mình quá tự tin vào cái bản chất của mình, và rồi cứ hành động 1 cách tự nhiên, thậm chí là bản năng mà quên rằng mọi thứ cần theo một quy luật nhất định .. rằng ít nhất khi mình làm như thế như thế, người khác nghi ngờ mình là đúng!?

Có những chuyện tưởng nhỏ, vậy mà đi theo mình như một cục đá tảng đeo bên hông cả nửa năm trời .. Nó khiến mình nhìn lại mình .. mình phải tìm cho bằng được mình đã sai ở chỗ nào. Mình đã sống 1 cách quá tự nhiên và có phần ngây thơ chăng? Hay mình đã thật sự thay đổi? Hay nơi mình đang sống không phải là chỗ dành cho mình?

Tại sao mình không còn cảm giác tự tin vào cái Tâm lực, Trí lực mạnh mẽ của mình như ngày trước? Chuyện chi đang xảy ra vậy?

Quá nhiều lần mình cảm thấy như ngày trước mình đứng trên đất liền. Đứng bằng cả hai chân. Rồi dần dần, hình như cái mảnh đất liền đó đã bị nứt ra .. vết nứt to dần cho đến khi mảnh đất thực sự trở thành 1 doi đất trên biển. Và rồi cái gì đó nữa xảy ra mình không biết .. nhưng nó đã xảy ra .. và mình thấy mình như đứng trên một hòn đảo bé nhỏ ngày càng trôi xa bờ. Trong kia là đất liền.

Đất liền với tất cả những đẹp đẽ và xấu xa. Với tất cả những bao dung và khắc nghiệt. Nhưng khác mình.

Một lần nữa, mình lại hỏi: chuyện chi đang xảy ra?? Mình học bơi, để trở lại đất liền. Nhưng hình như vẫn chưa đúng cách.

Lại nhớ câu của anh K người yêu T: – Em đúng là đồ con Tồ! Thế nên em sẽ khổ cả đời Tồ ơi!

Lúc đó mình cười vào mặt anh K: – Kệ em, em thích cái Tồ nớ!

Uh, nhưng mà biết đâu ..

.. .. ..

May mắn đến với mình khi mình được ban tặng một ngọn hải đăng. Không phải ở đất liền. Mà ngay trên hòn đảo của mình. Mình có trôi đi đâu, xa bờ đến mấy, thì vẫn có ngọn hải đăng bên cạnh.
.. ….

Hình như với một hòn đảo đơn độc, thì thế là một hạnh phúc lớn lao rồi mà .. đáng lẽ phải là đủ rồi đúng không?

Thế mà cái cảm giác nghi ngờ bản thân lúc lúc lại dấy lên khiến mình lảo đảo vì buồn .. mỗi khi có 1 ngọn gió lạnh thổi qua, nhắc mình nhớ rằng đó là gió đại dương, chứ không phải là gió đất liền.

……..

2 năm trôi qua, và mình cần học lại từ đầu bài vỡ lòng .. về ái ngữ, về từ bi, về thiền tịnh, về dũng cảm,……..

Và về bao dung, nhất là bao dung với chính mình.
Yêu thương và tin tưởng bản thân ngay cả khi mình đã phạm sai lầm.

Vẫn làm những việc nên làm, dù nó có trở thành lố bịch và ngu ngốc và vụ lợi trong mắt người nào đi chăng nữa.

Dũng cảm đứng thẳng đón nhận mọi khen chê, dù đúng dù sai. Không quá đau lòng. Không giải thích.

Mạnh mẽ, mạnh mẽ, và mạnh mẽ.

Đó mới là Tồ.

Tags: domoilato | Edit Tags Monday December 1, 2008 – 12:15am (ICT) Edit | Delete | Permanent Link | 6 Comments
 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Bảy 13, 2009 in Uncategorized

 

Bình minh Mu*a . . * . .* . *… * . * .. *

Bình minh Mu*a  . . * . .* .  *... *  . *  ..  * magnify
………………………………

mải mê với những buồn đau đã qua, mình đã quên lớn !

Tags: .minh. | Edit Tags Saturday September 6, 2008 – 12:17pm (ICT) Edit | Delete | Permanent Link | 0 Comments
 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Bảy 13, 2009 in Uncategorized

 

Gửi Tồ :) !

Gửi Tồ :) ! magnify
Này Tồ ơi, có một đôi khi Tồ quên mất 1 vài điều quan trọng trong đời ..

Nhớ không, hồi nhỏ Tồ dán một dòng chữ to đùng chính giữa cái bàn học cũng to đùng thường dễ dãi để cho Tồ leo lên mà lăn quay ra ngủ í .. cái dòng chữ như ri nì:

WHOAMI

.. có một đôi khi quên mất, đúng không ..?

Cái đôi khi ấy có nhiều không Tồ nhỉ ..

Rứa tặng Tồ bức ảnh ni để mà bớt quên, để mà nhớ nhiều hơn nghe ..!

..
..
..

Lâu lâu lục lọi trong những ngóc ngách, những góc tủ kí ức bộn bề, lại tìm thấy những thứ thiệt dễ thương .. 1 vài trong số đó Tồ từng yêu quý chỉ thua con ngươi của mình vài chút ..

..

À, những ngóc ngách, những góc tủ ấy í mà .. có mùi thơm của lá xòai non trong trẻo và tinh tươm ngòai cửa sổ phòng mẹ, của quả táo gai ngọt chua găn gắt mà đáng yêu ở vườn sau, của bông lúa trổ đòng dịu dàng tha thiết đến nao lòng trên cánh đồng hai bên đường về làng Cầu Ngói, của khóm sả nồng nàn ngan ngát khiêm nhường giấu mình dưới bụi dưa leo ngày ngày vẫn đuổi rắn cho Tồ, của ngọn gió mặn mòi sừng sực ngông nghênh băng qua phá Tam Giang tự cuốn mình ra cửa biển, cái ngọn gió Tồ vẫn thường đuổi theo khi bắt gặp giữa đường……………

.. và mùi thơm sâu hun hút của hương trầm Tồ thắp trên bàn thờ tổ mỗi sáng mùng một Tết về với võ đường, với Thầy ..

..

Một đôi khi .. một đôi khi nào đó lỡ quên .. hãy biết rằng, Tồ sẽ lại tìm thấy ……

Ở những ngóc ngách, những góc tủ thâm trầm ấy ..

Ở ngay ĐÂY .

Tags: tồ! | Edit Tags Saturday August 23, 2008 – 01:21am (ICT) Edit | Delete | Permanent Link | 4 Comments
 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Bảy 13, 2009 in Uncategorized

 

ngày .. tháng .. năm .. Gửi Yêu Thương!

ngày .. tháng .. năm .. Gửi Yêu Thương! magnify
Nếu có một lúc nào, lòng ta ngập tràn 1 cảm giác ấm ức và buồn tủi .. ta biết rằng rồi nó sẽ chóng qua ..

.. một ban trưa rực rỡ nắng vàng .. một tinh mơ lấp lánh sương xanh .. một hoàng hôn bảng lảng những tia nắng dịu dàng vương vất .. một đêm hè trong veo với vô vàn những mắt sao bíêt cười .. rồi cũng sẽ chóng qua ..

chóng qua như một ngày đông lạnh và mưa u uất .. chóng qua như một chiều giông cuốn phăng những tinh tươm nét mặt bằng gió bụi hối hả .. chóng qua như một đêm sấm chớp đầy trời và đắp chăn kín mặt mặc hầm hập nóng bức..

chóng qua ..

vì đó là cuộc sống ..

Thật bình thường khi ta vui .. thật bình thường khi ta buồn .. và cũng thật bình thường khi ta giận, ta tủi .. mọi thứ thật bình thường ..

Cảm giác có thể thu chặt nắm tay đấm sập bức tường trước mặt bằng cái điên của mình ..

nhưng ..

nhắm mắt lại. nhẹ nhàng hít thật sâu. nhẹ nhàng thở thật dài. Trút hết mọi hỉ nộ bình thường.

Ta Nhìn thấy Yêu Thương chầm chậm ngóai đầu lại. Cười với ta. Và lại nhẹ nhàng đi vào sâu trong tim ta. Không sao hết. Ta vui vì Yêu Thương chưa khi nào bỏ ta đi lâu quá nửa ngày .. Khi Yêu Thương trở về, và vỗ về trái tim ta, ta lại thấy mình hạnh phúc. Mọi chuyện chỉ là bình thường thôi mà.

Cuộc sống là một ông già trẻ con thích đùa và thâm thúy và hơi điên điên .. đôi khi tính tóan thật kĩ từng giọt nước mắt, từng cái thở dài, từng nụ cười duyên .. đôi khi lại hớ hênh đánh rơi cả một đứa bé mới lọt lòng .. đôi khi đùa dai 1 chút .. dai đến đau lòng .. nhưng ta phải biết tha thứ cho cái ông già trẻ con ấy chứ.. vì ta được sinh ra để mà đánh bạn với ông í mà !

Thích điên lên được cái chân lý ngẩn ngơ của Hòang Tử Bé – là trẻ con thì phải biết tha thứ cho người lớn chứ..! phải rồi, phải rồi .. người lớn có nhìêu đáng thương quá rồi ..

Ta là cái đồ trẻ con ư.. ta thích như thế ..

ta muốn được mãi là như thế, vì chỉ có 1 tâm hồn trẻ con mới có thể chạm được vào cái dịu dàng .. thanh khiết .. ấm áp đến kì lạ của Yêu Thương ..

Đôi khi ta sẽ ngốc nghếch và nhảm nhí và xấu xí 1 chút, và cả điên khùng hung dữ 1 chút nữa .. nhưng sẽ không quá nửa ngày đâu Yêu Thương à .. ta sẽ luôn giữ Yêu Thương trong mình .. ta sẽ cố gắng, và sẽ làm được ..

để ta luôn là người Hạnh Phúc ..

Tags: yeuthuong | Edit Tags Tuesday August 12, 2008 – 08:40pm (ICT) Edit | Delete | Permanent Link | 5 Comments
 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Bảy 13, 2009 in Uncategorized